Tháng Hai 3, 2026

Trong một bài thơ thu của Xuân Diệu, một mối sầu cô quạnh: bầu trời cô đơn, đến nàng trăng kia cũng không biết ngẩn ngơ cùng ai mà đành “tự ngẩn ngơ”; mặt đất cô đơn vì người không đoàn tụ, chim chóc chia lìa.Đó là bài thơ nào?

Trong một bài thơ thu của Xuân Diệu, một mối sầu cô quạnh: bầu trời cô đơn, đến nàng trăng kia cũng không biết ngẩn ngơ cùng ai mà đành “tự ngẩn ngơ”; mặt đất cô đơn vì người không đoàn tụ, chim chóc chia lìa.Đó là bài thơ nào?

Câu trả lời là Đáp án là: Đây mùa thu tới